Bài viết này Webtietkiem tổng hợp các chủ đề và ý tưởng cốt lõi từ cuốn hồi ký “Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ” của Haruki Murakami. Cuốn sách khám phá mối quan hệ sâu sắc và tương sinh giữa việc chạy bộ đường dài và quá trình viết tiểu thuyết, xem chạy bộ vừa là một hoạt động rèn luyện thể chất, vừa là một ẩn dụ mạnh mẽ cho cuộc sống và sáng tạo.
- Chạy Bộ như Nền Tảng của Viết Lách: Trọng tâm của cuốn sách là luận điểm rằng các phẩm chất cần thiết cho việc chạy đường dài—sự tập trung, sức bền, kỷ luật tự giác và động lực nội tại—cũng chính là những yếu an tố thiết yếu đối với một tiểu thuyết gia. Murakami xem việc viết một cuốn sách là một hình thức lao động chân tay đòi hỏi sức mạnh thể chất, và chạy bộ hàng ngày cung cấp nền tảng sức khỏe cần thiết để đối mặt với “chất độc” nội tại trong quá trình sáng tạo.
- Triết Lý về Nỗ Lực và Sự Chấp Nhận: Cuốn sách thấm nhuần một triết lý cá nhân sâu sắc, được gói gọn trong câu thần chú: “Đau đớn là không thể tránh khỏi. Đau khổ là tự nguyện.” Murakami lập luận rằng mặc dù nỗi đau thể chất và những khó khăn trong cuộc sống là không thể tránh khỏi, nhưng việc có khuất phục trước chúng hay không hoàn toàn là một lựa chọn cá nhân. Triết lý này được áp dụng cho cả việc vượt qua giới hạn trong một cuộc đua marathon và đối mặt với những thách thức trong sự nghiệp văn chương.
- Hành Trình Cá Nhân và Những Dấu Mốc: Cuốn sách ghi lại hành trình của Murakami từ một chủ quán bar nhạc jazz đến khi trở thành một tiểu thuyết gia chuyên nghiệp và bắt đầu chạy bộ vào mùa thu năm 1982 như một phương pháp để duy trì sức khỏe. Các trải nghiệm quan trọng được phân tích chi tiết, bao gồm cuộc chạy marathon đầu tiên đầy khắc nghiệt ở Hy Lạp, và cuộc siêu marathon 62 dặm (100km) ở Hồ Saroma, một sự kiện đã đẩy ông đến giới hạn thể chất và tinh thần, dẫn đến một giai đoạn “nỗi buồn người chạy”.
- Sự Trưởng Thành và Thay Đổi Mục Tiêu: Murakami thẳng thắn đối mặt với thực tế của quá trình lão hóa và sự suy giảm không thể tránh khỏi về thành tích thể chất. Ông mô tả sự chuyển đổi mục tiêu của mình từ việc phá vỡ kỷ lục thời gian sang việc tìm kiếm cảm giác mãn nguyện và niềm vui trong chính hành động chạy. Đối với ông, điều quan trọng không còn là tốc độ, mà là việc hoàn thành cuộc đua một cách trọn vẹn và sống một cuộc đời có mục đích.
Phân Tích Chi Tiết
1. Triết Lý Trọng Tâm: Chạy Bộ, Viết Lách và Cuộc Sống
Murakami xây dựng một mối liên kết chặt chẽ giữa ba lĩnh vực: kỷ luật chạy bộ, nghệ thuật viết lách và triết lý sống của bản thân.
Mối Quan Hệ Tương Sinh giữa Chạy Bộ và Viết Tiểu Thuyết
Murakami khẳng định rằng hầu hết những gì ông biết về viết lách đều học được từ việc chạy bộ mỗi ngày.
- Kỷ luật và Nhịp điệu: Ông duy trì nhịp điệu trong cả hai hoạt động. Giống như việc dừng viết mỗi ngày đúng vào lúc cảm thấy có thể viết tiếp để công việc ngày hôm sau trôi chảy, ông cũng điều chỉnh tốc độ và thời gian chạy để niềm hưng phấn kéo dài qua ngày hôm sau.
- Sức Bền và Sự Tập Trung: Ông cho rằng ba phẩm chất quan trọng nhất của một tiểu thuyết gia là tài năng, sự tập trung và sức bền. Chạy bộ giúp ông rèn luyện hai phẩm chất sau. Viết một cuốn tiểu thuyết đòi hỏi khả năng tập trung cao độ trong thời gian dài (nhiều tháng, thậm chí nhiều năm), và sức bền thể chất có được từ chạy bộ là điều kiện tiên quyết.
- Viết như Lao Động Chân Tay: Trái với quan niệm phổ biến, Murakami xem việc hoàn thành một cuốn sách “gần với lao động chân tay hơn”. Quá trình này đòi hỏi một nguồn năng lượng thể chất khổng lồ, và chạy bộ giúp ông duy trì sức mạnh cần thiết.
- Đối Phó với “Độc Chất” Sáng Tạo: Ông tin rằng hoạt động nghệ thuật bộc lộ một “kiểu độc chất nằm sâu bên trong mỗi con người”. Để đối phó với mặt không lành mạnh này, một nhà văn cần một cơ thể càng khỏe mạnh càng tốt. “Một tâm hồn không lành mạnh đòi hỏi một thân thể khỏe mạnh,” ông viết.
“Đau Đớn là Không Thể Tránh Khỏi, Đau Khổ là Tự Nguyện”
Đây là câu thần chú cốt lõi được một vận động viên marathon khác truyền lại cho ông.
- Ý nghĩa: Câu nói này phân biệt giữa nỗi đau thể chất không thể tránh khỏi khi chạy đường dài và sự lựa chọn tinh thần về việc có đầu hàng trước nỗi đau đó hay không. Phần đau đớn là thực tế khách quan, nhưng việc “chịu đựng nổi nữa hay không là tùy thuộc vào chính người chạy.”
- Ứng dụng: Nguyên tắc này trở thành nền tảng cho cách ông đối mặt với khó khăn. Ông áp dụng nó không chỉ trong các cuộc đua mà còn trong việc xử lý những cảm xúc tiêu cực như sự chỉ trích hay thất vọng. Ông biến sự tức giận thành động lực để chạy xa hơn, qua đó hoàn thiện bản thân.
Cạnh Tranh với Bản Thân và Sự Tận Hưởng Cô Độc
- Đối Thủ Duy Nhất: Murakami nhấn mạnh rằng ông không quan tâm đến việc thắng hay thua người khác. “Trong chạy cự ly dài thì đối thủ duy nhất ta phải đánh bại là chính ta, chính cái cung cách cũ của ta.” Mục tiêu của ông là cải thiện bản thân so với ngày hôm qua.
- Nhu Cầu về Sự Tĩnh Lặng: Ông tự nhận mình là “kiểu người thích được ở một mình”. Dành một đến hai giờ mỗi ngày để chạy bộ một mình, không nói chuyện với ai, là khoảng thời gian riêng tư, tĩnh lặng cần thiết để ông duy trì sức khỏe tinh thần. Khi chạy, ông đạt đến một “sự rỗng không”, nơi những suy nghĩ chỉ như những đám mây trôi qua bầu trời vĩnh cửu.
2. Nguồn Gốc của một Nhà Văn-Vận Động Viên
Cuốn sách cung cấp cái nhìn sâu sắc về những quyết định quan trọng đã định hình cuộc đời và sự nghiệp của Murakami.
- Quyết định trở thành nhà văn: Ý tưởng viết tiểu thuyết đến với ông một cách đột ngột vào ngày 1 tháng 4 năm 1978, khi đang xem một trận bóng chày tại Sân vận động Jingu.
- Từ bỏ kinh doanh: Sau khi điều hành một câu lạc bộ nhạc jazz thành công trong nhiều năm, ông quyết định bán nó đi để tập trung hoàn toàn vào việc viết lách, bất chấp sự phản đối và hoài nghi của mọi người. Ông là kiểu người “phải tận tâm tận lực với bất cứ cái gì mình làm.”
- Bắt đầu chạy bộ: Sau khi trở thành nhà văn chuyên nghiệp, lối sống ít vận động khiến ông tăng cân và hút tới 60 điếu thuốc mỗi ngày. Để duy trì sức khỏe cho một sự nghiệp lâu dài, ông bắt đầu chạy bộ vào mùa thu năm 1982. Chạy bộ cũng là động lực mạnh mẽ giúp ông cai thuốc lá thành công.
3. Những Trải Nghiệm Chạy Bộ Mang Tính Dấu Mốc
Murakami kể lại chi tiết các cuộc đua quan trọng, mỗi cuộc đua đều mang lại những bài học sâu sắc.
- Cuộc đua Marathon Đầu Tiên (Không chính thức) ở Hy Lạp:
- Bối cảnh: Năm 1983, ông chạy một mình từ Athens đến thị trấn Marathon trong cái nóng như thiêu đốt của mùa hè Hy Lạp.
- Trải nghiệm: Một cuộc vật lộn với nhiệt độ khắc nghiệt, giao thông nguy hiểm và cơn khát kinh hoàng. Toàn thân ông phủ một lớp muối trắng.
- Cảm xúc: Khi về đích, cảm giác chủ đạo không phải là tự hào mà là “một cảm giác nhẹ nhõm tột cùng rằng mình không phải chạy nữa.”
- Cuộc Siêu Marathon Hồ Saroma (62 dặm / 100km):
- Trạng thái siêu việt: Sau dặm thứ 47, ông bước vào một trạng thái gần như siêu hình. Ông không còn cảm thấy đau đớn, cơ thể trở thành một “cái máy” tự động. “Tôi chạy, vậy nên tôi tồn tại.”
- “Nỗi buồn người chạy”: Sau khi hoàn thành cuộc đua, thay vì hưng phấn, ông rơi vào một trạng thái thờ ơ, mất đi nhiệt huyết với việc chạy bộ. Ông gọi đây là “nỗi buồn người chạy”. Sự kiện này đánh dấu một bước ngoặt, khiến ông chuyển hướng sang ba môn phối hợp và chấp nhận thực tế rằng mình đã qua đỉnh cao thể chất.
- Chuẩn bị cho New York và Boston:
- Phương pháp tập luyện: Ông tuân theo một lịch trình nghiêm ngặt, tăng dần cự ly theo hình kim tự tháp qua các tháng và tuân thủ nguyên tắc “không bao giờ nghỉ hai ngày liền.”
- Thất bại và Phân tích: Ông mô tả chi tiết sự thất vọng khi không đạt được thời gian mong muốn ở Marathon New York mặc dù đã tập luyện cật lực, dẫn đến kết luận rằng có lẽ ông đã “tập luyện quá nhiều”.
4. Sự Suy Giảm, Chấp Nhận và Tái Khám Phá
Một chủ đề quan trọng xuyên suốt các chương sau là sự đối mặt với tuổi tác.
- Chấp nhận thực tế: Ông nhận ra rằng từ cuối những năm 40 tuổi, thời gian chạy của ông không còn cải thiện được nữa. Ông chấp nhận điều này như một quy luật tự nhiên: “Cũng như sông chảy về biển, già đi và chậm lại chỉ là một phần của cảnh sắc thiên nhiên, mình phải chấp nhận nó.”
- Thay đổi mục tiêu: Điều quan trọng không còn là cạnh tranh với thời gian mà là “có thể vui thú chừng nào, có hoàn tất được hai mươi sáu dặm với cảm giác mãn nguyện không.” Ông tìm kiếm niềm tự hào từ những yếu tố không thể đo lường bằng con số.
- Tái khám phá niềm vui: Việc trở lại Cambridge và chạy dọc sông Charles đã giúp ông thoát khỏi “nỗi buồn người chạy” và tìm lại niềm vui thuần túy trong việc chạy bộ, xem nó như một phần hạnh phúc và cần thiết của cuộc sống.
5. Các Trích Dẫn và Quan Điểm Nổi Bật
| Trích Dẫn | Bối Cảnh và Ý Nghĩa |
| “Đau đớn là không thể tránh khỏi. Đau khổ là tự nguyện.” | Câu thần chú cốt lõi của cuốn sách, phân biệt giữa nỗi đau vật lý và sự lựa chọn tinh thần để vượt qua nó. |
| “Trong chạy cự ly dài thì đối thủ duy nhất ta phải đánh bại là chính ta, chính cái cung cách cũ của ta.” | Phản ánh triết lý sống không cạnh tranh với người khác mà tập trung vào việc tự hoàn thiện. |
| “Hoàn tất một cuốn sách thì gần với lao động chân tay hơn.” | Quan điểm của ông về bản chất của việc viết lách, nhấn mạnh sự cần thiết của sức bền thể chất. |
| “Hầu hết những người chạy bộ chạy không phải vì họ muốn sống lâu hơn, mà vì họ muốn sống trọn vẹn.” | Mục đích của việc chạy bộ là nâng cao chất lượng cuộc sống, sống với mục đích rõ ràng và sống động. |
| “Cơ bắp, cũng như lũ gia súc, vốn rất sáng dạ. Nếu ta thận trọng tăng công việc, từng bước một, chúng sẽ học được cách chịu đựng nó.” | Một ẩn dụ về tầm quan trọng của việc tập luyện đều đặn và có hệ thống để cơ thể thích nghi. |
| “Tôi chỉ là một nhà văn chuyên nghiệp…biết các giới hạn của mình, người muốn vẫn giữ được những khả năng và sức sống của mình càng lâu càng tốt.” | Một sự tự đánh giá khiêm tốn và thực tế về bản thân, cho thấy mục tiêu của ông là sự bền bỉ lâu dài chứ không phải vinh quang nhất thời. |
| “Ít ra ông ấy không bao giờ cuốc bộ.” | Dù là một tiêu đề chương, nó tóm gọn một nguyên tắc kiên định của ông: dù chậm đến đâu cũng phải chạy, không đi bộ trong một cuộc đua marathon. |
